Tạm Biệt Người Yêu Dấu
Tôi thấy mình đang rơi!
Trượt dài, bất lực, tuyệt vọng!
Tôi sắp chết!
Ừ! Đứng trước cái chết mọi thứ vô nghĩa lắm. Tôi – một tổng giám đốc quyền lực với tấm bằng tốt nghiệp đại học Harvard danh giá, sở hữu một chuỗi cửa hàng siêu thị điện máy trên toàn cuốc, nắm trong tay số tài sản đáng ngưỡng mộ và ghen tị, điều khiển hàng trăm con người dưới quyền mình. Ấy vậy mà tôi vẫn phải chết.
Chết là chết! Không có mặc cả!
Vài tháng trước, tôi thấy trong người mệt mỏi vô cùng và thị lực giảm đi trông thấy. Vốn có bệnh cận thị nặng, tôi ung dung đi đo mắt và cắt một cái kính khác. Bên cạnh đó bảo người làm nấu một vài món ăn tẩm bổ vì nghĩ mình chỉ lao tâm lao lực quá mức.
Mẹ tôi thì không vô tư như thế, một mực bắt tôi đi kiểm tra tổng quát. Bà bảo tôi “để lâu mà nuôi bệnh à?”.
Ôi! Thanh niên khỏe mạnh trong độ tuổi đẹp nhất của đời người thì có bệnh gì được cơ chứ.
Tôi đã nghĩ vậy đấy.
Ấy thế mà tôi có bệnh thật, mà còn là bệnh nặng. U não – khối u vừa khéo nằm ở vị trí nguy hiểm, không thể phẫu thuật. Nó sẽ dần dần làm tôi không còn khả năng nhìn, sau đó làm thần kinh tôi xử lí thông tin chậm dần và cuối cùng là một giấc ngủ dài chìm dần vào cái chết.
Điều duy nhất mà tôi có thể làm là uống thuốc để làm chậm tốc độ phát triển của cái khối u khốn kiếp ấy. Tức là kéo dài thời gian chờ chết. Điều này còn kinh khủng hơn cái chết.
Biết rằng mình sẽ chết mà không thể làm gì, chỉ biết bất lực chờ đợi. Tôi cứ tưởng mình tài giỏi lắm, hóa ra mình cũng chỉ là thằng vô dụng.
Tôi giờ đây giống như một quả bom nổ chậm. Một khi phát nổ, tôi sẽ giết chết nhiều người và cả chính bản thân mình. Không còn tôi, mẹ biết dựa vào ai đây? Ai sẽ chăm sóc bà khi tuổi cao sức cạn? Các nhân viên của tôi sẽ như thế nào đây?
Nực cười! Bản thôi mình tôi còn chẳng cứu được, ở đó mà lo cho người khác. Tính ra tôi cũng ít có rảnh lắm.
Tôi đến công ty muộn cùng với hơi rượu và bộ quần áo từ hôm qua. Đêm qua tôi say mèm ở một quán bar quen và ngủ mất xác ở đó cho đến sáng. Dù đã tranh thủ thời gian, không về nhà mà đến thẳng công ty, ấy vậy mà tôi vẫn muộn.
Thư ký báo với tôi rằng có một cô gái đến tìm tôi từ sớm và đang đợi trong phòng làm việc.
Đó là một cô gái không đẹp nhưng dễ nhìn, gương mặt thanh tú và nụ cười răng khểnh rất duyên. Chưa đủ để làm điên đảo mọi trái tim nhưng cũng quật ngã khối cậu trai.
Tôi nhìn cô ấy.
Chưa gặp lần nào!
Thư ký mới của đối tác nào đó sao?
“Tôi là Thanh Phương.” – Cô ấy nói với tôi.
Ơ! Trùng với tên tôi.
“Tôi đến lấy lại hồ sơ bệnh. Bệnh viện họ nhầm. Họ đưa nhầm hồ sơ.” – Phương tiếp tục nói.
Niềm vui cả cuộc đời tôi cộng lại không bằng một phần lúc này. Tôi không chết, không có cái khối u nguy hiểm nào trong đầu tôi. Tôi vẫn sống, vẫn làm tổng giám đốc, vẫn là chỗ dựa của mẹ. Tóm lại là tôi khỏe, tôi ổn, tôi chẳng có cái vấn đề gì.
Ôi tôi muốn nhào đến ôm chầm lấy cô gái trước mặt như ôm một người bạn vừa cùng tôi hoàn thành một dự án khó khăn.
Kiềm chế! Kiềm chế nào! Mẹ kiếp Thanh Phương! Mày bình tĩnh lại tao coi nào!
Ôi tôi vui đến phát rồ mất!
Ơ! Mà thế có nghĩa là cô gái trước mặt tôi bị u não và cô ấy sắp chết sao?
Tôi biết cái này không phải việc của mình. Một ngày có biết bao người chết, thương làm sao hết, quản làm sao xuể. Nhưng mà... Cô ấy mang đến cho tôi một niềm vui lớn thế này còn tôi lại gián tiếp ném cô ấy xuống địa ngục tuyệt vọng sao?
Bôn ba trên thương trường đã lâu, tôi ít nhiều cũng trở nên lạnh lùng và vô cảm. Nhưng lúc này tôi quả thật không nỡ.
“Hồ sơ của anh nè. Còn của tôi đâu?” – Cô gái lấy từ trong túi sách ra tập hồ sơ đưa cho tôi.
Tôi đón lấy. Địa chỉ công ty tôi ghi ngay bên ngoài. Tôi mở ra xem. Vấn đề của tôi là làm việc quá nhiều ảnh hưởng đến thị lực.
Hồ sơ bị nhầm, ấy thế mà tôi không phát hiện ra. Sau khi bác sĩ xem hồ sơ của tôi, ông ta yêu cầu tôi cùng người nhà đến vào lần sau và ông ta sẽ nói rõ. Khi đó tôi nằng nặc nếu không nói tôi
Tạm Biệt Người Yêu Dấu
Trượt dài, bất lực, tuyệt vọng!
Tôi sắp chết!
Ừ! Đứng trước cái chết mọi thứ vô nghĩa lắm. Tôi – một tổng giám đốc quyền lực với tấm bằng tốt nghiệp đại học Harvard danh giá, sở hữu một chuỗi cửa hàng siêu thị điện máy trên toàn cuốc, nắm trong tay số tài sản đáng ngưỡng mộ và ghen tị, điều khiển hàng trăm con người dưới quyền mình. Ấy vậy mà tôi vẫn phải chết.
Chết là chết! Không có mặc cả!
Vài tháng trước, tôi thấy trong người mệt mỏi vô cùng và thị lực giảm đi trông thấy. Vốn có bệnh cận thị nặng, tôi ung dung đi đo mắt và cắt một cái kính khác. Bên cạnh đó bảo người làm nấu một vài món ăn tẩm bổ vì nghĩ mình chỉ lao tâm lao lực quá mức.
Mẹ tôi thì không vô tư như thế, một mực bắt tôi đi kiểm tra tổng quát. Bà bảo tôi “để lâu mà nuôi bệnh à?”.
Ôi! Thanh niên khỏe mạnh trong độ tuổi đẹp nhất của đời người thì có bệnh gì được cơ chứ.
Tôi đã nghĩ vậy đấy.
Ấy thế mà tôi có bệnh thật, mà còn là bệnh nặng. U não – khối u vừa khéo nằm ở vị trí nguy hiểm, không thể phẫu thuật. Nó sẽ dần dần làm tôi không còn khả năng nhìn, sau đó làm thần kinh tôi xử lí thông tin chậm dần và cuối cùng là một giấc ngủ dài chìm dần vào cái chết.
Điều duy nhất mà tôi có thể làm là uống thuốc để làm chậm tốc độ phát triển của cái khối u khốn kiếp ấy. Tức là kéo dài thời gian chờ chết. Điều này còn kinh khủng hơn cái chết.
Biết rằng mình sẽ chết mà không thể làm gì, chỉ biết bất lực chờ đợi. Tôi cứ tưởng mình tài giỏi lắm, hóa ra mình cũng chỉ là thằng vô dụng.
Tôi giờ đây giống như một quả bom nổ chậm. Một khi phát nổ, tôi sẽ giết chết nhiều người và cả chính bản thân mình. Không còn tôi, mẹ biết dựa vào ai đây? Ai sẽ chăm sóc bà khi tuổi cao sức cạn? Các nhân viên của tôi sẽ như thế nào đây?
Nực cười! Bản thôi mình tôi còn chẳng cứu được, ở đó mà lo cho người khác. Tính ra tôi cũng ít có rảnh lắm.
Tôi đến công ty muộn cùng với hơi rượu và bộ quần áo từ hôm qua. Đêm qua tôi say mèm ở một quán bar quen và ngủ mất xác ở đó cho đến sáng. Dù đã tranh thủ thời gian, không về nhà mà đến thẳng công ty, ấy vậy mà tôi vẫn muộn.
Thư ký báo với tôi rằng có một cô gái đến tìm tôi từ sớm và đang đợi trong phòng làm việc.
Đó là một cô gái không đẹp nhưng dễ nhìn, gương mặt thanh tú và nụ cười răng khểnh rất duyên. Chưa đủ để làm điên đảo mọi trái tim nhưng cũng quật ngã khối cậu trai.
Tôi nhìn cô ấy.
Chưa gặp lần nào!
Thư ký mới của đối tác nào đó sao?
“Tôi là Thanh Phương.” – Cô ấy nói với tôi.
Ơ! Trùng với tên tôi.
“Tôi đến lấy lại hồ sơ bệnh. Bệnh viện họ nhầm. Họ đưa nhầm hồ sơ.” – Phương tiếp tục nói.
Niềm vui cả cuộc đời tôi cộng lại không bằng một phần lúc này. Tôi không chết, không có cái khối u nguy hiểm nào trong đầu tôi. Tôi vẫn sống, vẫn làm tổng giám đốc, vẫn là chỗ dựa của mẹ. Tóm lại là tôi khỏe, tôi ổn, tôi chẳng có cái vấn đề gì.
Ôi tôi muốn nhào đến ôm chầm lấy cô gái trước mặt như ôm một người bạn vừa cùng tôi hoàn thành một dự án khó khăn.
Kiềm chế! Kiềm chế nào! Mẹ kiếp Thanh Phương! Mày bình tĩnh lại tao coi nào!
Ôi tôi vui đến phát rồ mất!
Ơ! Mà thế có nghĩa là cô gái trước mặt tôi bị u não và cô ấy sắp chết sao?
Tôi biết cái này không phải việc của mình. Một ngày có biết bao người chết, thương làm sao hết, quản làm sao xuể. Nhưng mà... Cô ấy mang đến cho tôi một niềm vui lớn thế này còn tôi lại gián tiếp ném cô ấy xuống địa ngục tuyệt vọng sao?
Bôn ba trên thương trường đã lâu, tôi ít nhiều cũng trở nên lạnh lùng và vô cảm. Nhưng lúc này tôi quả thật không nỡ.
“Hồ sơ của anh nè. Còn của tôi đâu?” – Cô gái lấy từ trong túi sách ra tập hồ sơ đưa cho tôi.
Tôi đón lấy. Địa chỉ công ty tôi ghi ngay bên ngoài. Tôi mở ra xem. Vấn đề của tôi là làm việc quá nhiều ảnh hưởng đến thị lực.
Hồ sơ bị nhầm, ấy thế mà tôi không phát hiện ra. Sau khi bác sĩ xem hồ sơ của tôi, ông ta yêu cầu tôi cùng người nhà đến vào lần sau và ông ta sẽ nói rõ. Khi đó tôi nằng nặc nếu không nói tôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét